Mỗi người con quê hương Bình Sơn, hai tiếng Vạn Tường
ngân lên rất đỗi thân thương. Đó là một địa danh quen thuộc như giếng nước, bụi
chuối, vườn nhà, đám lúa, đường làng và nỗi nhớ… Đó là kỷ niệm tuổi thơ với một
thời gian khó nhưng đầy thơ mộng và ăm ắp nghĩa tình… Đó là miền khám phá, hoài
niệm lịch sử của những nhà nghiên cứu… Đó là hơi thở cuộc sống trong trận chiến
oanh liệt giữa quân chủ lực của ta và quân viễn chinh Mỹ…
Đối với tôi, hai tiếng Vạn Tường còn trĩu nặng niềm
xúc cảm bởi đó là mái trường, là nơi gặp gỡ thầy cô, bè bạn. Và giờ đây, khi đã
xa nhau hơn 15 năm lòng vẫn còn đau đáu nhớ về và đan cài bao kỉ niệm. Vâng, kỉ
niệm chỉ là kỉ niệm nếu ta không gợi thức, tìm về. Mặc dù đó là những kỉ niệm
buồn vui với những thiếu sót, vụng về của thời thơ trẻ.
Tôi đã gắn bó với trường THPT Vạn Tường ba năm của
khóa học 1994- 1997. Là thế hệ 7X, thế hệ sống trong thiếu thốn của vật chất
nhưng đủ đầy về tình yêu thương, nhất là sự chân thành mà thầy cô và bạn bè đã
dành cho. Chính tình cảm dấu yêu ấy, khi xa trường, tiếp tục học ở nhiều nơi
như Huế, Hà Nội,… tôi gặp những người bạn xứ Quảng đều tự hào hỏi nhau “Bạn có
biết trường THPT Vạn Tường không?”. Hay có khi gặp lại những đồng môn, trong
nỗi nhớ thắt lòng quê nhà, chúng tôi thường xúc động hỏi thăm về trường, về
thầy cô, về những kỉ niệm mà một thời ngượng ngập dấu kín. Những khoảnh khắc
hoài niệm ấy thường giúp cho tôi có thêm niềm tin, quên đi sự tự ti vốn có, cảm
thấy sung sướng xiết bao và vội quên những toan tính, bon chen vội vã của đời
thường. Bây giờ, hạnh phúc hơn là khi đi công tác gặp lại thầy cô giáo cũ, nhận
lời nhắn “Gọi mấy bạn học sinh cũ của Vạn Tường lại đây, thầy trò gặp gỡ…”, tôi
lại càng rưng rưng và nhận ra đó là tình cảm yêu mến mà ở những ngôi trường
khác không dễ có được. Theo tôi, đó là một trong những dấu ấn của Vạn Tường.
Trong cuộc sống, luôn có những thành công và nỗi trăn
trở; luôn có những niềm vui và nỗi buồn khi thiếu sót, vụng về. Nhưng khi vẳng
nghe hai tiếng Vạn Tường, chúng ta hãy quay về với miền kí ức dấu yêu nhất,
tươi đẹp nhất. Ve ơi, đừng ngân vang khúc nhạc sầu mùa hạ! Phượng ơi, đừng thắp
lửa đốt cháy lòng ta. Thời gian và Cuộc sống hãy cứ trôi, hãy đưa những hoài
bão của tuổi trẻ đến với miền mơ ước và tôi tin rằng, trên hành trang ấy, mỗi
chúng ta đều vang vọng hai tiếng “Vạn Tường”. Xin được mượn vần thơ của thầy
Nguyễn Địch, người thầy rất đỗi kính yêu của lớp 12A ngày ấy, cảm tác khi ngày
kỉ niệm 30 năm thành lập trường đang về gần:
Về
thăm trường cũ Vạn Tường
Chẳng
còn áo nhuộm bụi đường đỏ au.
Mai
sau… dù có mai sau…
Vạn
Tường ơi, nhớ thương nhau thì về!
(Thăm
trường cũ)
(Lê
Văn Thành, cựu học sinh niên khóa 1994 - 1997)
Mùa hè 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét